Chung thân chế nô tài - Mai Bát Xoa.

Thể loại: Giang hồ, 1x1, Phúc hắc chủ tử cường công x Trung khuyển ảnh vệ cường thụ, HE.
Độ dài: 84 chương chia làm 4 quyển.
Dịch: Lôi Uyển. (Tích Lăng Phong)
Đây không phải là truyện lạ đối với nhiều người thích thể loại chủ tử x ảnh vệ. Thụ quân khá cường, ta nghĩ mình phải thêm vài thuộc tính cho y đó chính là lãnh mạc, cố chấp, đầu gỗ. Vâng, bạn ấy "ngây thơ" đến mức công quân chỉ biết phun máu. Thực ra nói Thập Nhị trung khuyển có phần không đúng, là một ảnh vệ, y được giáo huấn như vậy, chỉ nên dùng từ tận trung, ta nghĩ thiệt ra công quân mới là trung khuyển chân chính. Phúc hắc đâu không thấy, chỉ thấy ti bỉ, ngụy tra, ngụy lạnh lùng, đọc càng sâu, lại càng thấy ổng vừa "hài hước" lại vừa "đáng thương". Dù có mấy lúc ổng hơi đáng giận đi, nhưng nói chung là ta thấy công quân thật...nói sao nhỉ...Đáng được bảo vệ?
Truyện mở đầu là cảnh Thập Nhị được huấn luyện thành ảnh vệ, nói tới cái nơi hôn ám, hình phạt tàn khốc, cùng huyết thệ trung tâm với chủ nhân. Phần này ngược thân Thập Nhị khá nhiều, nhưng đọc càng về sau, bạn sẽ nhận thấy thực ra Nhuế đại bảo chủ bị ngược còn nhiều hơn...Đây là một chuỗi ngược công, ngược thụ, ngược nhân vật phụ, ngược người qua đường, âm thầm ngược luôn độc giả mà tác giả đại nhân ban tặng.
Tiếp sau đó, chính là quãng thời gian Thập Nhị trở thành Thập Nhị. Một hồi huyết tinh, mất đi thân phận, mất đi huynh đệ, mất đi tự do, tâm tính...Hết thảy như chẳng còn gì, chỉ còn lại quy tắc, trách nhiệm, cùng hai tiếng "chủ nhân".
Đến khi cuộc đời của Thập Nhị dần dần được mở ra, đập vỡ áp lực phục quy đè nặng lên người, cam tâm tình nguyện phục tùng,.. thì dần dần...Ta muốn chửi quá, thực chả có cái lúc nào yên được. Chỉ có thể khuyên, mọi người nên đọc mà xem.
Nhận xét: Truyện ngược, nhưng không gây ức chế, hai bên không nhất kiến chung tình, thậm chí đến tận quyển ba thụ quân mới gọi là "thức tỉnh", hay quyển bốn ý nhỉ...Nói chung truyện hay, không thăng cấp lưu, không xoay quanh giang hồ tranh đấu hay suy tính âm mưu tầng tầng, truyện dường như là một sự thật hiển nhiên, có chút không chân thật, (sự thật hiển nhiên không chân thật, ta không biết ta nói gì nữa luôn. :v) nhưng không buff. Đan xen giữa trách nhiệm, tình cảm, và nhiều là cục diện. Thực sự là Binh đến tướng đánh, không suy nghĩ trước nhiều. Giữa công thụ không ngọt ngào, nhưng đủ ấm áp. Thuộc tính mỗi nhân vật đều rất hay, rất đáng xem.
Đừng cố gắng đoán tình tiết, mọi người chẳng chạy theo kịp đường não của tác giả đâu. Ha ha. Thực ra tình tiết không khó đoán, mọi người cứ tận hứng thôi.
Lôi: Công quân lúc đầu không sạch nhé, mà ta thấy cũng không sao, đại bảo chủ, thị tẩm qua nhiều người dễ hiểu hơn là thủ thân như ngọc, cơ mà, khi về với thụ quân rồi thì quả thật thủ thân như ngọc. Quan hệ nhiều lần của hai bạn cũng không diễn ra ấm áp ôn nhu gì. Còn nữa, mọi người nếu đọc truyện thì tiếp nhận sẽ thấy nhân vật hy sinh nhé. Nhưng mà cũng không nhiều đâu.
Lại nói, chuyển biến của nhân vật khá nhanh, tại truyện ngắn, tác giả có nhiều chi tiết hơi gượng ép.(Thực ra có lúc ta nghĩ, tác giả có lẽ cũng là một đầu gỗ đi...)
Lại nói, chuyển biến của nhân vật khá nhanh, tại truyện ngắn, tác giả có nhiều chi tiết hơi gượng ép.
Người viết: Trần Tam Kính.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét